Lý hải - Lạc Loài

Lạc loài (trọn đời bên em 7)


Đêm khuya trên con đường lạnh vắng ngàn cơn gió lao xao nhiều lá rơi tôi đi tìm tôi giữa đời tôi bao năm trời lạc lòai sống đơn côi cuộc đời tôi như con thuyền ko bến ko người thân mẹ cha chưa hề biết mặt
Cô nhi nơi tôi đã khôn lớn tôi mới 2 đã ra đời kiếm cơm muốn no lòng thì dậy sớm thức khuya khi đêm về nằm co ro ngòai phố lạnh buốt giá
ĐK :
Bao năm qua tôi lang thang bay khắp nơi như cánh chim trời ước mong sao mai sau sẽ bình yên đừng để tôi sống cuộc đời bơ vơ gian khó kiếp lưu đầy sao đành lòng bắt tôi mang
Nhân gian kia sao gây nên nỗi đớn đau cho đứa con tháng năm qua lương tâm có bình yên và hãy nhớ sự đời nay mãi mãi trả. Còn trẻ thơ đâu có tội tình chi
Ai cưu mang sinh ra tôi sao nhẫn tâm đem bỏ bên đường lúc an vui sung sướng 1 mình thôi mà để tôi sống cuộc đời bơ vơ gian khó kiếp lưu đầy sao đành lòng bắt tôi mang
Nhân gian kia sao gây nên nỗi đớn đau cho đứa con mình tháng năm qua lương tâm có bình yên và hãy nhớ sự đời này phải mãi trả còn trẻ thơ đâu có tội tình chi

0 comment:

Post a Comment

Copyright © --::Aloyou::--